NỢ
NỢ Tôi nợ một lời ru chưa kịp chín đêm đêm thắp đèn sờ bóng mình tôi nợ quê hương mắt môi này nên điệu hò buồn hiu xóm cũ nhịp song lang chìm nghỉm giữa dòng tôi nợ ráng chiều rơi trên gác trọ không về kịp để tắm gội cho sông tôi nợ một đêm tha hương buồn muốn khóc ngẫm phận mình như lúa giữa biển nước mênh mông Nguyễn Đình Văn